Đăng nhập nhanh
Mạnh Thường Quân
  Bảo Trợ
Chức Năng
  Diễn Đàn
  Thông tin mới
  Đang thảo luận
  Hội viên
  Tìm Kiếm
  Tham gia
  Đăng nhập
Diễn Đàn
Nhờ Xem Số
  Coi Tử Vi
  Coi Tử Bình
  Coi Địa Lý
  Coi Bói Dich
  Chọn Ngày Tốt
Nghiên Cứu và
Thảo Luận

  Mệnh Lý Tổng Quát
  Qủy Cốc Toán Mệnh
  Tử Vi
  Tử Bình
  Bói Dịch
  Mai Hoa Dịch Số
  Bát Tự Hà Lạc
  Địa Lý Phong Thủy
  Nhân Tướng Học
  Thái Ất - Độn Giáp
  Khoa Học Huyền Bí
  Văn Hiến Lạc Việt
  Lý - Số - Dịch - Bốc
  Y Học Thường Thức
Lớp Học
  Ghi Danh Học
  Lớp Dịch & Phong Thuy 2
  Lớp Địa Lư
  Lớp Tử Vi
    Bài Giảng
    Thầy Trò Vấn Đáp
    Phòng Bàn Luận
    Vở Học Trò
Kỹ Thuật
  Góp Ý Về Diễn Đàn
  Hỗ Trợ Kỹ Thuật
  Vi Tính / Tin Học
Thư Viện
  Bài Viết Chọn Lọc
  Tủ Sách
Thông Tin
  Thông Báo
  Hình Ảnh Từ Thiện
  Báo Tin
  Bài Không Hợp Lệ
Khu Giải Trí
  Gặp Gỡ - Giao Lưu
  Giải Trí
  Tản Mạn...
  Linh Tinh
Trình
  Quỷ Cốc Toán Mệnh
  Căn Duyên Tiền Định
  Tử Vi
  Tử Bình
  Đổi Lịch
Nhập Chữ Việt
 Hướng dẫn sử dụng

 Kiểu 
 Cở    
Links
  VietShare.com
  Thư Viện Toàn Cầu
  Lịch Âm Dương
  Lý Số Việt Nam
  Tin Việt Online
Online
 56 khách và 0 hội viên:

Họ đang làm gì?
  Lịch
Tích cực nhất
dinhvantan (6262)
chindonco (5248)
vothienkhong (4986)
QuangDuc (3946)
ThienSu (3762)
VDTT (2675)
zer0 (2560)
hiendde (2516)
thienkhoitimvui (2445)
cutu1 (2295)
Hội viên mới
thephuong07 (0)
talkativewolf (0)
michiru (0)
dieuhoa (0)
huongoc (0)
k10_minhhue (0)
trecon (0)
HongAlex (0)
clone (0)
lonin (0)
Thống Kê
Trang đã được xem

lượt kể từ ngày 05/18/2010
Vài Ḍng Tản Mạn... (Diễn đàn bị khoá Diễn đàn bị khoá)
 TUVILYSO.net : Vài Ḍng Tản Mạn...
Tựa đề Chủ đề: HỘI CHỨNG ÂM DƯƠNG - Truyện ngắn Gửi trả lời  Gửi bài mới 
Tác giả
Bài viết << Chủ đề trước | Chủ đề kế tiếp >>
cutu1
Hội viên
 Hội viên


Đă tham gia: 04 May 2009
Nơi cư ngụ: Vietnam
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 2295
Msg 1 of 3: Đă gửi: 07 March 2010 lúc 4:57pm | Đă lưu IP Trích dẫn cutu1

Nhân dịp đang có tranh luận về đề tài "Luận Âm dương" ở bên lyhocphuongdong.xóm, làm tôi nhớ lại một kỷ niệm khó quên
về cái sự học ban đầu. Xin được kể góp vui.


HỘI CHỨNG ÂM DƯƠNG



Ở cái thời mà tôi cũng như bao đứa bạn bè khác cùng lứa ở trong làng, thường là từ sáng tới tối chỉ chạy nhẩy, rong
chơi, nghịch ngợm khắp nơi. Là giai đoạn trong cuộc sống của mỗi người mà sau này thường được gọi là "cái thời mặc quần
thủng đít" ấy. Nó thật là đẹp đẽ và khó quên. Khó quên đến nỗi mà sau này mỗi khi chợt nhớ lại nó th́ ngay lập tức tôi
như là kẻ "mất trí dại khờ" hoặc như bị "hồn ĺa khỏi xác" vậy. Ấy là nghe theo lời người đă nh́n thấy tôi khi đó kể
lại thôi, chứ lúc đó th́ tôi đâu có biết ǵ. Quăng đời đó thật đẹp, chỉ tiếc là không được dài măi.

Một buổi sáng nọ, sau khi đă nhét hai củ khoai lang luộc vào bụng, tôi chuẩn bị "tót" đi chơi như bao ngày khác th́
thầy tôi chợt gọi tôi lại mà rằng : "Con à, chơi bời lêu lổng măi rồi, từ bây giờ phải học chút ǵ đó để sau này mà
được thành người". "Quái lạ ! Thế bây giờ tôi không phải là người chắc ?". Nghĩ trong bụng vậy thôi, chứ tôi đâu có dám
nói ra điều đó với thầy tôi, chết đ̣n ngay. Nói xong, ông ch́a cho tôi hai tờ giấy bản kín đặc những thứ loằng ngoằn,
xoắn xuưt lấy nhau trông như cái xích chó vậy, cái mà thầy tôi thường gọi là chữ ấy. "Cho mày một tuần trăng để học hết
những ǵ ở trong này, bắt đầu từ ngày hôm nay. Nếu không xong th́ mày dờ hồn đấy" - Thầy tôi nói tiếp. Tôi biết rằng,
cái "sự đó" đă đến, cũng như nó trước đây đă từng lần lượt đến với các anh chị trên tôi. Thế là hết, hết thật rồi với
tất cả những cuộc chơi đẹp đẽ và đầy thú vị. Hết thật rồi với những con dế cụ có đôi càng bóng nhẫy, rắn chắc, sắc mạnh
và cả với những chú chuồn chuồn ngô khỏe mạnh, sặc sỡ bay lượn khắp nơi.

Mất toi ba ngày th́ tôi mới có thể "phiên dịch" và "cài vào bộ nhớ" xong hai cái tờ giấy đầy sự rối rắm về cả bên ngoài
lẫn bên trong, cả h́nh dạng cũng như bản chất đó. Rồi những ngày tiếp theo là "xử lư" vấn đề và cái này th́ tôi thực sự
có "vấn đề" thật. Cái ǵ là âm dương chớ, tại sao lại phải phân biệt làm ǵ ? Cứ để nguyên như vậy th́ có chết ai. Thật
là rắc rối. Lại nữa, chúng c̣n động đậy, chạy qua chạy lại, tác động hoặc đánh nhau ǵ đó. Tất cả làm tôi chóng hết cả
mặt và chẳng khoái tí nào. Làm sao bằng được khi nh́n chú dế kiêu hùng của ḿnh dũng mănh xông vào một con dế khác
trong một cuộc "chọi" kia. Để rồi sau đó tôi được chúng bạn kính nể thêm v́ luôn có được một chú dế vô địch.

Rồi th́ cái hạn "trả bài" kia cũng đă đến. Đó là một buổi chiều xâm xẩm thật khó quên. Ấy là khi mà màu vàng của nắng
cuối thu đă nhạt mầu trên mọi vật. Là lúc con gà mái mẹ cất tiếng tục tục gọi đàn con để cùng chúng bạn về chuồng nghỉ
nghơi. Cũng là khi trên tất cả các mái bếp trong làng đều đang bốc lên một làn khói mờ nhạt, mỏng manh phất phơi theo
gió heo may, báo hiệu một bữa ăn tối đầm ấm cho mọi người. Trong nhà, Thầy bu tôi đă ngồi chờ tôi ở trên cái ghế tựa
dài có tay vịn ở hai đầu, cái mà người ta thường hay gọi là "trường hay tràng kỷ" với nét mặt hiền ḥa thân yêu vốn có
ở họ. "Thầy bu là âm dương, thầy là dương, c̣n Bu là âm" - tôi bắt đầu. Thầy tôi gật gù, một tay vê vê mồi thuốc lào
rồi ấn vào cái nơ của chiếc điếu bát rất cổ, mà nghe đâu nó được truyền lại từ nhiều đời ông cụ tổ trước. C̣n Bu tôi
th́ mặc dù đang bận nhai trầu bỏm bẻm cũng mỉm cười hài ḷng. Sau đó Thầy tôi nhịp nhịp cái xe điếu, cái mà ông thường
dùng nó bằng mồm để hút khói thuốc từ cái điếu bát, về phía tôi mà rằng : "Tiếp tục đi". C̣n tay kia th́ ông vớ lấy một
que đóm châm lửa để bắt đầu hút thuốc lào, cái sự khoái khoái rất thường của ông. C̣n Bu tôi th́ vẫn yên lặng với vẻ
hài ḷng hiện rơ và nh́n tôi với cái nh́n tŕu mến. Thấy cảnh như vậy tôi bèn "ứng khẩu" ngay : Dương động, âm tĩnh.
Thầy tôi đă sẵn sàng ở cái tư thế mà sẽ làm cho cái điếu bát sẽ rên lên tành tạch một cách sung sướng như mọi khi, bỗng
chợt đờ ra. Một thoáng im lặng, có thể nói là tuyệt đối, bao trùm trong không gian, nơi mà chúng tôi đang hiện hữu.
Ngọn lửa đă bén lên sát hai ngón tay mà thầy tôi đang cầm giữ que đóm. Chắc là nóng lắm và c̣n bị bỏng nữa chứ chẳng
chơi - tôi thoáng nghĩ. C̣n Bu tôi th́ ngay lập tức không c̣n bỏm bẻm nữa và nh́n tôi không chớp mắt. " Sai rồi, không
thằng nào động. Âm dương đều tĩnh cả" - tôi tự nhủ và lên tiếng chữa: "Không phải, con nói nhầm ạ. Âm dương đều tĩnh,
không có thằng nào động". Thầy tôi chợt đứng phắt dậy, bước nhanh về phía cái tủ áo đứng gần đó và rút từ trên nóc tủ
ra một cái mà chúng tôi vẫn quen biết nó với tên gọi là roi mây. Cái Roi mây này cũng cổ kính và h́nh như cũng được
cáccụ tổ từ xưa truyền lại y như cái điếu bát mà thầy tôi vẫn thường dùng kia. Các cụ tổ quả thật là chu đáo với con
cháu, ai nấy đều có phần cả. Nhưng cái Roi mây này th́ chỉ dùng cho chúng tôi, những đứa con cháu không theo hoặc không
giữ được những thứ hay là cái ǵ đó vốn là niềm tự hào của các cụ đă dày công gây dựng nên. Cái roi này nghe đâu là một
loại dây leo nào đó ở trên chốn rừng xanh núi thẳm xa tít kia, chứ không giống cái loại dây dại ngoài đồng mà chúng tôi
vẫn thường dùng để trói nhau khi chơi đánh trận giả. Toàn thân nó có mầu vàng vàng, có chỗ sẫm nâu, tuy có vài mấu đốt
nhưng luôn nhẵn bóng và óng ả một cách đám gờm. Nó to bằng cái ngón tay cái tôi hồi đó và khá mềm mại, có thể uốn thành
cái ṿng tṛn bé như cái cạp rá vo gạo nhà tôi vẫn dùng,nhưng cũng khá cứng rắn và bền chắc. Có lần ngoài vườn tôi thấy
thầy tôi quật anh tôi trượt một phát vào cây xoan to tướng cạnh đó và để lại thân cây một vết quấn tṛn sâu tứa nhựa,
mà cái roi th́ chẳng bị hề hấn ǵ. "Nằm xuồng kia - Thầy tôi chỉ lên cái sập tổ bố ở giữa nhà bằng cái roi mây đó, rồi
tiếp - và kéo quần xuống. Tao sẽ cho mày biết rơ, thế nào là âm dương". "Chết rồi, chết rồi. Sai hết cả rồi. Vậy th́
như thế nào nhỉ ?" - tôi tự hỏi và ngoan ngoăn làm theo ư thầy tôi như một con cua gặp ếch. Ngay lập tức một trận mưa
roi đổ xuống cái mông đít trần trụi, nhỏ bé của tôi. Người tôi cũng giật lên theo từng nhịp roi lên xuống một cách đều
đặn, mặc dù tôi cũng đă cố hết sức để giữ cho thân ḿnh không động đậy. Bu tôi cũng đứng phắt dậy xỉa vào tôi : "Không
chịu học à, tối nay không cho ăn cơm nữa". Thôi chết, âm dương cùng động, thế này th́ nguy rồi, hậu quả khó lường đây.
Về vụ "âm dương cùng động" này th́ chúng tôi cũng đă vài lần gặp, nhưng lần này th́ có vẻ là khủng khiếp hơn nhiều.
Phải chịu trận thôi - tôi tự nhủ và nghiến răng chịu đựng. Mưa măi cũng phải tạnh, thầy tôi chấm dứt "trận mưa" với lời
đe dọa : "Cho mày một tuần trăng nữa, chưa thông th́ không được ra khỏi nhà. Nếu lần này không xong th́ liệu mà cút đi
đâu th́ cút". Tôi thật sự hoảng, khi trong đầu hiện ra cái cảnh bơ vơ, trơ trọi, không người thân thích. C̣n đâu nữa
những lúc được xa vào ḷng bu làm nũng rồi để ṿi vĩnh những cái mà ḿnh thích. Cũng hết luôn cái cảnh ôm cổ thầy bè
nheo, xin xỏ khi ông ngồi dưới nền nhà vót tre. Hoặc ôm chân ông nài nỉ cầu xin, van nài khi ông đang đứng để cái làm
ǵ đó. Chết thật rồi.

Cho đến tận bây giờ, đêm đó có thể nói là một đêm dài nhất, đáng nhớ nhất trong đời mà tôi đă trải. Đôi mông đít nhỏ bé
tội nghiệp của tôi tấy đỏ, dầy đặc những vệt phồng nổi cộm của chiếc roi mây nọ. Một cảm giác khó chịu kinh khủng mà
không thể dùng bất cứ lỡi lẽ hoặc từ ngữ nào mà tả cho hết. Đứng yên cũng thấy đau, mà đi lại th́ c̣n đau hơn nữa. Lại
càng không thể để bất cứ cái ǵ hơi răn rắn, cưng cứng chạm vào chỗ đó, nếu không th́ lại nhận thêm cái cảm giác c̣n
khó chịu hơn nữa từ đó xói thẳng lên óc. Cho đến lúc này, không chỉ tôi, mà cả các anh chị tôi cũng chưa bao giờ bị
"ăn" một trận đ̣n ác liệt như vậy cả. Đêm đó tôi nằm "chổng khu" và không thể ngủ được với cái dạ dày rỗng luôn có cảm
giác như có hàng vạn con kiến lửa đang ḅ và cắn đốt ở trong vậy. "Nội công, ngoại kích" quả thiệt lợi hại, phen này
th́ ḿnh chết chắc rồi - tôi than thầm. Tại sao khi đó thầy bu không hoán đổi cách xử sự của nhau với tôi nhỉ ? Chuyện
đó dễ ợt mà. Chỉ cần thầy tôi lấy cái câu "không cho ăn" của Bu tôimà áp dụng cùng với cái roi mây chết tiệt kia. C̣n
Bu tôi th́ dùng lại sự gọi là "cho ăn" của thầy tôi với bữa cơm tối th́ có phải là mọi sự đều tốt đẹp rồi không. Tại
sao nhỉ ? Một câu hỏi mà không dễ t́m ra câu trả lời cho xuôn xẻ, ít nhất th́ cũng ở trong cái hoàn cảnh khi đó với cái
đầu óc non nớt của tôi. Chỉ biết rằng, ḿnh cần phải suy nghĩ lại về cái sự học của ḿnh. Chắc phải là "từ nay châu lỗ
xin siêng học", nếu như không muốn thấy cảnh "âm dương cùng động" mănh liệt như vừa qua một lần nữa với ḿnh.

Chợt lúc đó, mọi chuyện khi chiều tối lại hiện lên trong óc tôi như một cuộc xem chớp bóng. Thầy tôi - tôi, dương động
đánh, âm bật nẩy theo. Thầy bu tôi cùng phạt tôi nên tôi vừa bị đau vừa bị đói. Vậy th́ đúng rồi, âm dương cùng động
th́ mới có cái cơ sự này. Vậy th́ cái câu "âm thuận tùng dương" cũng rơ rồi, cái xấu phải nhường cho cái tốt, cái yếu
phải thua cái mạnh. Thằng con lười nhác ham chơi như tôi phải thuần phục cha mẹ là đúng rồi. Rồi th́ cái đống ḷi tói
mà thầy tôi đă đưa được tôi bắt đầu gỡ dần từng mắt một. Mải mê với ḍng suy luận cho đến tận khi trời tờ mờ sáng với
tiếng gà gáy đồng loạt, rộn ràng th́ tôi mới thiêm thiếp đi vào giấc ngủ.

Nhiều năm sau đó, hễ tôi nghe thấy hoặc đọc được hai từ âm dương ở đâu đó là mông đít tôi lại chợt nóng rát lên như bị
lửa đốt. Và trong bụng th́ lại như có hàng vạn con kiến lửa đang thi nhau cắn xé cái dạ dày khốn khổ của tôi. Cho dù
ngay cả khi tôi đang ngâm ḿnh trong ḍng nước mát của con sông cái đầu làng với cái bụng no đầy, th́ cái "vụ" đó cũng
không đỡ hơn được chút nào. Theo ngôn ngữ hiện đại bây giờ th́ "cái sự đó" được gọi là hội chứng. Cho nên tôi cũng gọi
nó là cái " Hội chứng Âm dương" của tôi.




Sửa lại bởi cutu1 : 07 March 2010 lúc 5:13pm
Quay trở về đầu Xem cutu1's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi cutu1
 
aphrodito
Hội viên
 Hội viên
Biểu tượng

Đă tham gia: 10 February 2006
Nơi cư ngụ: Japan
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 88
Msg 2 of 3: Đă gửi: 08 March 2010 lúc 7:24am | Đă lưu IP Trích dẫn aphrodito

Chú cutu viết cứ như là một nhà văn thực thụ vậy ! Nhất là đoạn chú tả cảnh đến hạn trả bài ấy.
Aphrodito sợ nhất là roi mây, hồi bé ham chơi bị Mẹ oánh đ̣n hoài, lớn lên th́ có người dọa là trong mâm quả mang sang nhà hỏi cưới sẽ có 1 mâm roi mây !

__________________
Không có ǵ là tuyệt đối !
Quay trở về đầu Xem aphrodito's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi aphrodito
 
Tue Quang
Hội viên
 Hội viên


Đă tham gia: 06 April 2009
Hiện giờ: Offline
Bài gửi: 117
Msg 3 of 3: Đă gửi: 24 April 2010 lúc 10:02am | Đă lưu IP Trích dẫn Tue Quang

Đọc câu chuyện của Cutu1 làm TQ nhớ lại ngày xưa... thời ấu thơ.... và buổi học bồi dưỡng môn Toán... Thầy giáo nh́n vở Tập TQ lôi thôi, bài tập không hoàn thành... trong cơn bực tức, thất vọng - người Thầy giáo già đáng kính ấy đă cầm cuốn vở bài tập của TQ xé đôi vứt ra ngoài sân... và 15 phút sau, Thầy chợt hỏi TQ: "Em có biết bài thơ Rắn đầu biếng học của Lê Quí Đôn không ?" - “Dạ, thưa Thầy có ạ !” - “vậy em hăy chép bài thơ ấy lên bảng rồi Thầy sẽ phân tích cho nghe”

Hôm nay, ḷng nặng vướng vấn chút ưu tư với đời... xin trích tặng anh bài này, ta cùng đọc lại cho vui...

Chẳng phải Liu điu cũng giống nhà

Rắn đầu biếng học ắt không tha

Thẹn đèn hổ lửa đau ḷng mẹ,

Nay thét, Mai gầm rát cổ cha.

Ráo mép chỉ quen phường lếu láo,

Lằn lưng chẳng khỏi vết roi da.

Từ nay Trâu Lỗ xin siêng học,

Kẻo Hổ mang danh tiếng thế gia !

 

 

Quay trở về đầu Xem Tue Quang's Thông tin sơ lược T́m các bài viết đă gửi bởi Tue Quang
 

Xin lỗi, bạn không thể gửi bài trả lời.
Diễn đàn đă bị khoá bởi quản trị viên.

  Gửi trả lời Gửi bài mới
Bản để in Bản để in

Chuyển diễn đàn
Bạn không thể gửi bài mới
Bạn không thể trả lời cho các chủ đề
Bạn không thể xóa bài viết
Bạn không thể sửa chữa bài viết
Bạn không thể tạo các cuộc thăm ḍ ư kiến
Bạn không thể bỏ phiếu cho các cuộc thăm ḍ



Trang này đă được tạo ra trong 2.3047 giây.
Google
 
Web tuvilyso.com



DIỄN ĐÀN NÀY ĐĂ ĐÓNG CỬA, TẤT CẢ HỘI VIÊN SINH HOẠT TẠI TUVILYSO.ORG



Bản quyền © 2002-2010 của Tử Vi Lý Số

Copyright © 2002-2010 TUVILYSO